Thứ Ba, 3 tháng 4, 2012

Thương tiếc một tài hoa

Chợt thấy Nguyên một cách tình cờ cũng là lúc Nguyên đã ra đi.
Đọc trắng đêm để cười đau, để khóc. Khóc cuộc đời nhăng nhố, cố cười tiễn em.

Thơ của Nguyên

May 19, '09 8:25 AM
for everyone


.
Có bao người vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố
Có chút lòng khẽ chạm… làn rêu.
.
Phố, kẹo lạc kẹo vừng
Con dế thơ ngây gáy vào cơn ngủ
Nắng câu Kiều thơm gió những vòm đêm
Cánh cò lạc bờ đê
cò dò trên ngói
bỗng gặp cái cò trong tiếng à ơi…
.
Phố, làng lúa làng hoa
Người trong phố về quê trong phố
Ngã tư lòng
vương
ngát sen hương…
.
Phiên chợ đầu hôm
Sông Hồng cong mình trên bờ vai thành phố
Người quang gánh gánh làng về phố
Mùa nước đỏ mắt người cũng đỏ
Mỗi mảnh trăng phôi trên mỗi mảnh đời…
.
Cửa ô
Im lìm
Đoàn quân
chuyển mình lên biên giới
Những giọt máu hai mươi hợp dòng xa phố
Ngọn đèn - Tim
cháy thâu sương...
Có người cha tiễn con,
mắng vợ mình mau nước mắt
Nhưng đêm ấy là đêm
mờ mưa, sao tắt
Gò má người cha
mọng
thắp
Ánh sao…
.
Vỉa hè
Lang thang
Đứa trẻ không nhà
trèo sấu trèo me đi bán
Sau cơn mưa
gẫy rắc
cành me…
Người đàn ông
nước mắt không rơi suốt thời chinh chiến
Bỗng mặn mòi se giọt… giữa vành môi!
.
Khúc ơ khúc ơ…
Đêm qua
Tiếng rao cũ lạc người trên gác cũ
Có cụ già cô đơn bỏ phố
Chị hàng rong
đặt tấm bánh trên bàn thờ, hương đỏ
Những mảnh lòng chưa thành quen trong phố
Khóc ngậm ngùi tiễn tưởng một người thân.
.
Bình minh bay từ khung cửa sổ
Dòng sông trôi từ khung cửa sổ
Đa - Nuýp
xanh
sắc cốm Vòng
Những mảng trầm thiêm thiếp giấc đông
Bỗng mở mắt cái hoa lên tháng
Có người con gái
Dịu dàng đưa tháng qua môi
,…
.
Ta bên nhau trên phố của bao người
Bao ân tình vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố!
Có một người lắng phố, bên em.
.
Em hồn nhiên cho phố hồn nhiên
Tóc phả mái bên chiều
phai phai nắng ngói…
Thân thương quá!
lòng sao chợt hỏi
Phố của mình có nối,… phố trong em?!
.
Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

Uống nhiều mà chẳng ngủ được

Thế là đã mấy năm từ khi lập cái mục SNTM này. Đời thật là cứt, thối đến nỗi hiển nhiên không cần mô tả. Chợt thấy, tại sao mình không thử mỗi ngày mô tả một cục cứt mà mình nhìn thấy trên đường đi, nó cũng phù hợp với công việc liên quan tới môi trường mà mình đang làm. Có thể chẳng thể làm đời bớt hôi thối vì bản chất nó đã hôi thối, nhưng biết đâu có thể gợi ý cho ai đó cách bịt mũi.

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2007

Đi làm hộ chiếu

Đất nước đổi mới thích thật: Chẳng dự định gì cũng làm sẵn cái hộ chiếu. Nghĩ ngày trước ở cơ quan, chỉ mấy thằng Ban Giám đốc Viện và mấy thằng tay chân là thường xuyên đi nước ngoài bằng tiền công quỹ, còn anh em xin đừng mơ. Thằng cha Viện trưởng không từ một chuyến đi nào, kể cả tham quan vớ vẩn. Nhớ lúc xin đi du lịch cũng khó khăn, xin chữ kí từ dưới lên trên...
Nay thì khỏi cần, nếu không vào tù ra tội thì làm hộ chiếu thoải mái. Chỉ có mấy điều không vui. Mấy em già (cấp tá) ở chỗ làm hộ chiếu có lẽ không bao giờ được đi nước ngoài, nên có vẻ ghen tức với người đi làm hộ chiếu? Thứ hai là bỏ ra hơn hai trăm nghìn đồng để làm hộ chiếu mà cả mấy trăm con người không có lấy một cái WC để giải tỏa, ra ngoài ngộ nhỡ gọi tên không có thì mất lượt!

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2007

Trời nóng kinh khủng

Trời Hà Nội hầm hập. Vẫn biết nắng nóng là bình thường ở xứ Bắc Kỳ vào khoảng thời gian này, nhưng có vẻ như mỗi năm một nóng hơn.
Trong cái sự mệt mỏi vì nóng, suy nghĩ dường như tiêu cực hơn, ví như: Tại sao ta lại sinh ra ở xứ sở này? Tại sao ta không ở một xứ ôn đới nào đó? Lan man với dòng suy nghĩ này, chợt có chút suy nghĩ về quê hương đất nước. Liệu có nên yêu cái xứ sở mà người ta đã rải đinh trên đường cao tốc, đã rải đinh trong lòng người?